Chapter 2
Cứ như thế, nửa tiếng trôi qua, chẳng ai mở miệng trước.
“Mình không bắt chuyện trước chắc cậu ta không bắt chuyện đâu…Liều một phen vậy” – Atsuko nghĩ bụng
_À này…Ta..ta..ta..ta.. *tự dưng quên tên nên cà lăm luôn*
Takamina không nói gì xoay mặt đi và trả lời ngắn gọn :
_Không tính bận đồ sao !
“AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA ! Ngại quá đi mất”
Atsuko bận đồ xong rồi nhưng Takamina vẫn không quay mặt lại. Atsuko cảm giác như mình đang trong tình trạng tiến thoái lưỡng nan nhưng vẫn ráng bắt chuyện :
_...Tớ thay xong rồi !
_.... !
_Này…. - *cũng không có tiếng động*…này….. * cô lại gần hơn*…Xin lỗi * cô ráng hết sức để nói câu đó*
_....
“Người gì đâu mà chảnh quá vậy nè, mình đã xin lỗi rồi mà vẫn không thèm trả lời”
Cô lại gần hơn và lay lay Takamina, Takamina đột nhiên ngã xuống, cô hết hồn. Nước mắt tự dưng tuông ra
“Gì vậy nè, đừng nói là chết rồi nha….Trời ơi, khổ thân mình rồi”
_Này *lay lay người Takamina*, này..đừng có chết nha…này…, tôi không muốn ở tù đâu….này… ! *kì này là thành lắc luôn chứ không còn lay nữa*
Takamina từ từ mở mắt, hóa ra từ nãy đến giờ cô ta chỉ ngủ gục thôi. Atsuko thấy Takamina mở mắt liền cười rạng rở và nhào vào ôm. Takamina vừa mới bị phá giấc ngủ lại bàng hoàng trước hành động của cô gái này, vật thể lạ đang ôm chầm lấy người cô, gai óc nổi lên hết trơn, cô lập tức đẩy cái sinh vật lạ này ra :
_Cô làm cái gì vậy hả ?
_Tớ….tớ..tưởng cậu đã chết rồi chứ - Atsuko dụi dụi mắt
_Trời chưa có cho tui chết sớm vậy đâu..Tui còn phải sống để bắt cô trả lại những gì đã gây ra cho tui đây này * chỉ vào những vết thương trên mình*
_Xin lỗi !
_Hả ? Không nghe rõ, nói lớn lên chút
_Không gì – Atsuko rời khỏi phòng
Một lát sau quay lại với bịch nước đá trên tay, cô đi lại gần giường, nơi mà Takamina đang nằm.
_Gì đây ? – Takamina cau mày
_Nằm im, nhút nhích chọi chết – Atsuko hăm dọa
Rồi cô nhẹ nhàng chườm nước đá cho Takamina. Toàn thân Takamina như tê liệt vì cái sinh vật lạ này lại tiếp tục đụng vào người cô, Takamina như đứng hình mất rồi. Atsuko thấy Takamina nhìn mình với vẻ mặt không mấy là thân thiện liền hiểu ra vấn đề. Cô nắm tay Takamina và thảy bịch nước đá vào tay Takamina.
_Đây, tự làm đi!
-Giới thiệu nhân vật-
Takahashi Minami : mọi người hạy gọi cô là Takamina, gia đình cô như thế nào thì đó là một bí ẩn [những chap sau sẽ giải đáp], với ngoại hình như một người con trai, cô được xem là “hotboy” của trường khu vực nữ sinh. [ Ai muốn biết như thế nào thì mới xem AKBingo 110824]. Một người lạnh lung, không quan tâm đến ai cả. Lúc nào cũng một mình, mang trong mình một nổi buồn khó nói thành lời. Cô cực kì rất thích Coca-cola, và sợ bóng tối. Cô chẳng bao giờ cười cho dù ai có kể chuyện hài đến chừng nào đi chăng nữa.
-----
Tối hôm đó, sau khi cuộc chiến xảy ra và Atsuko vẩn cảm thấy mình rất có lỗi với Takamina dù Takamina không nói gì. Cô quyết định sẽ đền bù cho Takamina một cái gì đó, và hôm đó lại tiếp tục diễn ra một cuộc chiến khác..
_Này….! – Atsuko nằm tần trên nói vọng xuống
_....~~~!
“Ngủ rồi hả ta” - Atsuko nghĩ thầm
Atsuko leo xuống kiểm tra xem Takamina ngủ hay chưa, khác với lúc này, Takamina chưa ngủ nhưng gác tay lên trán suy nghĩ cái gì đó. Atsuko thấy vậy liền nói :
_Này….
Takamina nhìn cô rồi xoay lung sang vách tường. Atsuko bị cho ăn bơ, tức lắm nhưng vì cô đang là người có lỗi nên phải nhịn, nếu không là nãy giờ Takamina đã bị cô luột chín vì cái tội dám cho cô ăn “bơ”.
_Này….*quên tên thật phiền*, này *lắc lắc, lay lay*
_Aishhh, đi ngủ đi, phiền quá – Takamina trùm mền qua khỏi đầu
_Này, chảnh vừa thôi chứ. Người ta đã xuống nước bắt chuyện rồi, người gì đâu mà hẹp hòi thấy sợ!!! – Atsuko nói
_Cô biết tên tôi không? - *tự dưng thẩy mền ra và hỏi vớ vẩn*
_Tớ….tớ - *cứng họng luôn*
_Tôi có tên có tuổi, cô cứ gọi này này, thiệt khó chịu quá – Takamina cau mày
_Tớ…quên rồi
…. *trùm mền tiếp*
_Vậy…tên cậu là gì ? *im ru* , này…*lại lắc*
_RA NGOÀI MÀ XEM !!!!!!!!!!!!!CẬU KHÔNG BIẾT CHỮ HẢ ? PHIỀN QUÁ !!!!!!!!!!!!!!! – Takamina hét to
Atsuko vừa nghe xong là làm liền, chạy thẳng ra ngoài cửa, mở cửa ra và nhìn vào bản tên bên góc bên trái gần cửa.
_Maeda Atsuko..và Takahashi Minami - *gật gù* *đóng cử* *lại chạy tới tiếp chuyện*
_Takahashi-kun *lay lay*
*thảy mền ra* _Nói gì đó ! nói lại xem – Takamina trừng mắt
_Nói gì đâu, Takahashi-kun thôi mà ! – Atsuko ngớ người
_Kiu Takamina được rồi
_Vâng, Takamina-kun – Atsuko cười
_Dẹp ngay từ -kun đi !
_Cho tớ số điện thoại đi
_Hả ? – * đơ người*
_Số điện thoại cậu là gì..Cho tớ đi, để tớ lưu – Atsuko trả lời
_Chi ?
_Để dể liên lạc thôi mà
_Rãnh
_Đi mà !!!! *mắt cún con*
_Tớ không có số điện thoại – Takamina lại tiếp tục trùm mền
“Hả ? Không tác dụng với tên người đá này ! Thôi để khi khác vậy, ta còn nhiều dịp mà” - Atsuko nghĩ trong bụng và cười thầm
_Vậy thôi, tớ đi ngủ đây, cậu cũng ngủ sớm đi nhé ! Ngủ ngon – Atsuko nói rồi liền tắt đèn
Định leo lên cầu thang thì….
_AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!
_Gì vậy – Atsuko giật mình
_Ai biểu cô tắt đèn vậy – Takamina liền với tay mở đèn
_Đèn sáng như vậy thì tắt đi chứ để làm gì
_Tôi có bảo là tắt đèn đâu – Takamina tự dưng bực bội
Atsuko xuống cầu thang, không nói gì, nhẹ nhàng tắt đèn.
_Đã bảo không được tắt – Takamina mở lại
_Ơ, vừa phải thôi nhé, không tắt nó sáng trưng thế này sao ngủ - Atsuko lại tắt đi
Hai người giằng co, người mở, người tắt, không ai chịu nhường ai
PHỤT!!!! XÈO!!! * đèn cháy*
_Ể, cháy rồi – Atsuko cười nhe rang
…..! *chết nằm luôn*
_Đi ngủ đây, haha – Atsuko định leo lên giường.
_Ma..Ma…Ma…Ma * cà lăm*
_Hả ? Hả ? Ma, ma gì, ma đâu – Atsuko xanh mặt, nhìn quanh
_Maeda… - Takamina lí nhí
_Sao ?
_...Không có gì, ngủ đi
Atsuko lắc đầu với cái tên lộn xộn này, vừa leo được hai bước thì…
_Maeda – Takamina lại gọi
_Gì nữa đây
_Ngủ…ngủ…ngủ…chung với…tôi được không
_Cái gì? – *trợn mắt bất ngờ*
_Tôi….tôi…sợ tối – Takamina lưỡng lự không muốn nói
_À, hahahaha. Lạnh lùng như thế này ma nó thấy nó còn bỏ chạy, vậy mà đi sợ tối à..Hahaha – Atsuko cười lớn
…..!
Trong bóng tối, Atsuko không biết Takamina đang giận sôi máu cả lên. Atsuko dể tính lắm nên leo lên giường mình lấy chăn gối xuống và xuống ngủ cùng với Takamina.
~end flashback~
Atsuko nhớ lại ngày hôm đó, chợt mỉm cười.
“À, sáng hôm sau mình đã đi học trể còn cậu ta thì mắt đen thui, mình tưởng rằng bầm tím cũng có vụ lây truyền, ai ngờ đâu rằng là do mình ngủ cứ lăn đủ hướng thậm chì còn đẩy cậu ta vào sát tường, nên cậu ấy không ngủ được, nên hai mắt đen như panda..Haha, đáng đời cậu lắm Minami”
Cô lật sang trang tiếp theo….!
*Lưu ý : fic chưa được chỉnh sửa, tác giả lại hay sai chính tả, nếu mọi người thấy sai chổ nào, xin chỉ ra để mình sửa
Teaser :
Ngày 16 tháng 9 năm 2011
Thiệt là một ngày xui xẻo, cái trường này bộ không còn cái gì để tổ chức hay sao mà lại tổ chức thi “cosplay”. Biết thế lúc đầu mình đi về cho rồi. Cái tên Maeda thật là phiền phức, từ ngày cô ta ở chung với mình không biết bao nhiêu chuyện đã xảy ra. Nếu không có cô ấy thì mình đã sống yên ổn cho hết cái năm học cuối cấp này rồi. Mình còn phải chịu đựng tới 8 tháng, kiểu này mình sẽ chết sớm vài năm quá!
Takahashi Minami.
Jun Takeshi
-signed-
fic hay lắm,mình chờ chap tiếp theo
Trả lờiXóaAcchan dễ tính thiệt =)) nhưng sao vẫn cứ ăn hiếp Taka dzị nà.Taka ơi là takaboy XD lạnh lùng thế đến đoạn cuối là hết kakoi rồi..
@Gengaki Uchiki : ^^ thank bạn nhiều vì đã ủng hộ fic...ai bảo là bạn ấy sợ tối chi =))
Trả lờiXóa