Đây là cảnh cuối phim trong Hana Kimi tập 8, cảnh Sano nạt nộ Mizuki gì đó, Nakatsu cũng đứng đó, tất nhiên là anh đã nghe thấy hết tất cả. Cái cảm giác nhìn người mình yêu khóc thật là khó chịu, mình không biết nói gì, cũng không biết làm gì. Chỉ lẳng lặng đứng nhìn, cảm giác bất lực. Và mình thích cảnh này là bởi vì, Nakatsu đã không đứng yên nhìn Mizuki khóc, anh đã dũng cảm ôm cô ấy, dù biết, mãi mãi trái tim cô ấy cũng không hướng về anh. Vậy anh làm thế là vì cái gì? Mình thích ôm người mình yêu từ đằng sau thật chặt mỗi khi người ta cảm thấy gục gã, cảm thấy buồn, đau khổ. Nhập hồn vào nhân vật Nakatsu mình cảm thấy như anh ta đã làm thay mình đều đó, cũng như cảm giác bất lực của mình. Vì mình vô dụng hay tại vì tình yêu là thế. Cảm giác này có vị còn đắng hơn cả trà đắng, nó không diễn tả thành lời. Muốn được nói “Không sao đâu, mọi chuyện sẽ ổn thôi, có tôi ở đây kia mà”, nhưng mà người mà người ta cần không phải là mình. Những lúc cô ấy buồn nhất, đau khổ nhất, tuy Nakatsu ở bên cạnh rất rất rất gần nhưng có một bức tường rắn chắt ngăn chặn anh lại. Còn lúc Mizuki vui vẻ nhất, người ở cạnh lúc đó không phải là anh. Người làm cô cảm thấy vui vẻ nhất, cười tươi nhất, cũng không phải là anh. Vậy tại sao mỗi khi Mizuki đau khổ anh lại có mặt ngay lúc đó. Tại sao Nakatsu lại làm như thế, đơn giản thôi, vì làm như thế trái tim anh sẽ không phải cắn rứt. Anh yêu Mizuki mà không cần cô ấy đáp lại, chỉ đứng lặng lẻ ở một góc nhìn Mizuki cùng Sano vui vẻ. Rồi lại cảm thấy ghen tị vì người đó không phải là mình. Tại sao anh không làm mọi cách để Mizuki thuộc về mình? Đó cũng là lí do mình yêu nhân vật Nakatsu nhất trong phim. Vì làm như thế, anh chẳng được gì cả và anh cũng chẳng phải là hạng người như thế. Anh thà là tự làm đau chính mình còn hơn là nhìn thấy Mizuki đau khổ. Anh làm thế được điều gì? Chẳng được điều gì cả, vì lúc đó trong đầu Mizuki cũng chỉ có Sano thôi. Cho dù anh cố gắng cở nào thì cánh cửa ẩn trên bất tường cũng không thể mở ra. Vì trái tim con người nhỏ lắm, không nhét đủ được hai người đâu. Thật bất lực!!!
Khi xem phim này mình đã rất mong đạo diễn cho Nakatsu được ôm Mizuki một lần nhưng không ngờ nó lại diễn ra như thế này. Mặc dù cái ôm này thật sự có ý nghĩa nhưng mà làm mình càng đau lòng hơn khi nhập vai vào nhân vật Nakatsu. Đối với ai thì mình không biết, nhưng đối với mình đây là best scene ever. Một cảnh nhỏ chỉ với vài s nó đã nói lên hết những điều mà mình ấp ủ trong lòng bấy lâu nay.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét