Chapter 1
Cô gái ấy như người không hồn bước những bước chân mệt mõi về nhà. Gương mặt cô bây giờ hiện lên nỗi đau, một nỗi đau khó có ai thấu hiểu. Cô vẫn không ngừng hỏi tại sao suốt đường đi. Về đến nhà, cô chào cha mẹ mình và đi thẳng lên lầu. Cô để quyển sổ lên bàn và cầm sợi dây chuyền đưa lại gần tim mình, vì quá mệt mõi nên cô dần dần chìm vào giấc ngủ.
_Atsuko…Atsuko, dậy đi, Atsuko – một người lạ đang lay lay cô
Cô từ từ mở mắt, bỗng dưng chuyển sang cảm xúc bất ngờ, cô dụi dụi mắt hết lần này đến lần khác mong là mình không nhìn nhầm hay gì đó…
_Câu sao vậy, Atsuko
_Mi…Mi…Mina….Minami, thật….là…cậu sao? – Atsuko hỏi hoài nghi
_Tất nhiên rồi, là tớ đây, Minami…Takahashi Minami đây
Không nói gì, cô ôm chầm lấy người đó, người đó bất ngờ nhưng vẫn ôm lại một cách nhẹ nhàng..
_Cậu…cậu sao..thế?
_Cậu đừng đi! Một chút thôi, hãy như thế này, một chút thôi cũng được
Hai người họ ôm nhau rất lâu, và cả hai chẳng người nào muốn bỏ ra cả.
_Tớ ghẹt thở mất, Atsuko…Cậu ôm tớ chặt quá – Minami nói
_Tớ xin lỗi…- Atsuko mới chịu buông ra
Minami đang cười bỗng dưng chuyển sang lo lắng :
_Cậu khóc?
_Tớ…đâu có – Atsuko quay mặt sang chổ khác
Minami nhẹ nhàng xoay đầu cô lại và nhìn cô với một ánh mắt đầy tình cảm :
_Đừng gạt tớ, cậu biết là tớ không thích ai nói dối kia mà..Mắt cậu sung lên hết rồi này, còn bảo là không khóc! – Minami nhẹ nhàng chạm vào mắt cô
_Tại sao?
_Hử?
_Tại sao câu nhẫn tâm quá vậy, bây giờ mới chịu ra gặp tớ - Atsuko hỏi
_Atsuko, cậu đừng lo, hãy nhớ lấy một điều. Tớ luôn ở bên cạnh cho dù chuyện gì xảy ra, hãy nhớ rằng tớ luôn bên cạnh cậu. Mãi mãi bên cạnh cậu
Vừa dứt câu, Minami từ từ tan biến, Atsuko hoảng hốt gọi thất thanh “MINAMI”.
_MINAMI – cô gọi lớn
Nhìn quanh căn phòng, không có ai, cửa sổ mở toanh, màn cữa đang chuyển động trong gió. Mặt cô buồn bả :
_Thì ra chỉ là mơ – cô nhìn vào sợi dây chuyền mình đang cầm
Cô bước xuống giường, để sợi dây chuyền lên bàn, khép cửa sổ lại và quyết định đi tắm……
~ 30 phút sau ~
Cô bước ra ngoài cùng với chiếc khăn tắm đang quấn chặt người, cô dùng khăn lau khô tóc mình và bước lại gần chiếc bàn, cô rót một li nước và uốn một ngụm thật thoải mái. Cô nhìn sang sợi dây chuyền, thở dài rồi nhìn sang cuốn sổ. Lúc này đây, cô đã thấy dòng chữ trên quyển sổ, cô rất thắc mắc
_Nhật ký?....Là nhật ký của Minami!!! –cô như muốn hét to lên
Cô ngồi vào bàn và mở chiếc đèn học lên, cẩn thận cô mở quyển sổ ấy và đọc
Ngày 6 tháng 9 năm 2011
Sáng nay là lễ khai giảng năm học mới, nhưng mình lại không thể đến đó. Mình không thích những nơi ồn ào như thế, nó làm mình cảm thấy khó chịu. Và hôm nay, còn một chuyện cực hình dành cho mình, mình không còn ở chung phòng với Miichan như trước nữa. Hôm nay là một cô gái hoàn toàn lạ và mình đã hưởng trọn những gì cô ấy gây ra. Mình thật sự ghét CON GÁI, họ thật phiền phức.
Takahashi Minami.
~flashback~
CỘC! CỘC! CỘC!
_Nghe rồi, nghe rồi, làm gì mà gõ lắm thế!!!
Cạch!!!
_Atsu…Atsuko?
_Cậu sao thể ?- Atsuko tròn mắt
_Tóc…tóc cậu - *chỉ chỉ vào tóc*
_À, tớ mới cắt tối hôm qua đấy. Cậu thấy thế nào?
[Ai muốn biết tóc Acchan như thế nào, thì xin mời xem lại Q10]
_HAHAHA, ngố chết đi được , đừng nói là cậu cắt nó là bởi vì tớ bảo tớ đột nhiên thích con gái tóc ngắn nhé.
_Làm gì có – Atsuko chối liền ngay lập tức – Chỉ là tớ thấy để có một kiểu hoài, người ta sẽ chán mình, nên mới đi cắt tóc, ai ngờ thằng chủ tiệm ngủ quên, thế là nó cắt tớ ngắn như thế này này – *chỉ chỉ đuôi tóc*
_Thằng thợ ngủ quên, hay là cậu ngủ quên – *nói lí nhí*
_Hả? Câu nói gì, tớ không nghe rõ – Atsuko nhướng mày
_À, tớ nói là thằng thợ ngủ quên mà may là không cắt hư tóc cậu – *lách chuyện liền*…Mà mới sáng sớm, cậu qua đây làm gì?
_Đi học chung chứ gì
_Hả? Học chung, trường tớ và trường cậu khác hướng kia mà? Cậu ấm đầu à – *đảo mắt nhìn sang đồng phục* _Đồng…đồng…đồng phục của Ousaka Gukuen *tự dưng cà lăm*
_Tớ chuyển trường rồi, cái trường đó chán chết, học chung với cậu vui hơn – Atsuko chớp chớp mắt
_Học chung?...là chung trường…hả? - * trợn mắt hết cở *
_Sao hả? không thích à
_À không, tớ đi thay đồ đây * vọt lẹ*
-Giới thiệu nhân vật-
Maeda Atsuko : một cô gái bình thường sinh ra trong một gia đình có giáo dục. Gia đình cô rất ghét những vấn đề về mối quan hệ đồng giới, bị ảnh hưởng bởi DNA của gia đình, cô cũng không thích về vấn đề đó. Một cô gái vui vẻ, hòa đồng,dể bị ảnh hưởng bởi môi trường xung quanh. Cô có một người bạn chơi với nhau từ nhỏ tên là Sano Izumi. Cô rất thích Sano Izumi và muốn được là người mà cậu ta chọn.
Sano Izumi : một chàng trai giỏi về thể thao, nhất là nhãy cao. Là người luôn bị sự ảnh hưởng bởi Maeda Atsuko, luôn cho rằng cô hơi phiền vì đi theo cậu tối ngày nhưng lại rất nuông chiều cô.
------
~Trên đường đến trường~
_Izumiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii, chờ tớ với!
“Aishhh, thiệt là phiền quá đi mà!” _Cậu có đi lẹ không, trể rồi đó. Tớ không muốn ngày đầu đã phải ăn dùi cui đâu nha – Sano hét lại phía sau còn Atsuko thì miệt mài “lết” theo
_Tại ai hả? Còn nói nữa, có thay đồ thôi mà nữa tiếng đồng hồ. – Atsuko cuối cùng cũng bắt kịp
_Tại cậu đấy chứ, tớ bảo tớ đi thay đồ, cậu thì lại ngủ gật, tớ kiu mãi mới dậy đó thôi – Sano cũng không vừa…Ngủ kiểu này có ngày “ống chề” cho xem *nói lí nhí*
_Gì? – Atsuko cau mày
_Không gì, đi lẹ dùm tui đi chị hai – Sano kéo tay Atsuko
Trường Ousaka phân ra 2 khu vực, một bên dành cho nam và một bên dành cho nữ, hai khu vực cách nhau bằng sân tập thể dục to và rộng. Hai khu vực điều có kí túc xá riêng của mình, nam tới kí túc xá nữ phải được xin phép của giám thị và phải trước 7 giờ tối và ngược lại. Mỗi hành lang của kí túc xá đều có camera để đảm bảo không có chuyện gì xảy ra giữa hai khu vực.
May mắn là cả hai đều đã đến kịp buổi khai giảng diễn ra tại hai hội trường khác nhau.
“Mình tưởng là được học chung với Izumi, ai ngờ lại thành ra như thế này.Haizzzz”
~Kết thúc giờ học~
_TAN HỌC RỒI!!!!!!!!!!!!!!!
Atsuko vui lắm, hết phải ngồi trong lớp chịu cực hình, nhí nha nhí nhảnh cô đi bộ về kí túc xá của mình. Đi hoài, đi mãi, cuối cùng cô dừng lại ở một phòng mang số “225”.
_Đây rồi – cô nhìn lên nhìn xuống tấm bản đồ
Cô mở cửa và cứ thế là lớn :
_Xin chào!!!!!!!!!!!!!!
_.....!
Không có tiếng động gì, cô từ từ mở mắt ra nhìn, không có ai trong phòng cả, cô nhìn qua nhìn lại rồi đóng cửa
_Giường tầng sao – cô lí nhí nhìn vào chiếc giường tầng khá rộng
Phòng hơi nhỏ , không có gác nên phải để giường tầng, một phòng tắm nhỏ, tất nhiên là đủ cho hai người nếu cả hai có ý định tắm chung. Cô quăng cặp lên bàn và nhảy lên giường, đồ đạc đều đả được chuyển đến. Nằm một lúc cô đứng dậy sắp xếp đồ đạc lại và quyết định đi tắm.
Cô có sở thích lạ là mỗi lần đi tắm cô lại mở nhạc to hết cở, lâu lâu rảnh thì hát theo, cứ thế trong đó gần cả giờ đồng hồ. Cô hay bị trể học vì việc này, nhưng mà cô mặc kệ, việc đó là thôi quen của cô mà đâu thay đổi được. Tắm xong, cô quấn khăn đầy người và bước ra. Vừa bước ra ngoài cô thấy một người lạ đang đụng những cái va li. Thoạt đầu cô nghỉ là bạn cùng phòng của mình nhưng nhìn thấy mái tóc ngắn kiểu tomboy. Lập tức, cô cảm thấy nghi ngờ liền lên tiếng :
_À, này
Nghe tiếng nói, người ấy lập tức quay lại. Bốn mắt họ nhìn chằm chằm vào nhau, bỗng Atsuko trợn mắt và la lớn
_AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA! Hentai!!!!!!! AAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!
Vừa dứt câu, có bao nhiêu đồ đạc gần đó cô liệng hết qua phía của người kia với vẻ mặt tức giận. Người kia thì không hiểu chuyện gì đang xảy ra, nghe tiếng la chưa kịp hoàng hồn thì đã bị đồ vật tấn công, nào là sách nè, vở nè, đồ dụng học tập thậm chí cả nùi giẻ chùi chân với hàng chữ “WELCOM” to đùng phóng thẳng vào người, may mà người đó né được, không là ngay mặt rồi. Nguời ấy không ngừng bảo cô dừng lại và né nó. Chưa hết, cô gái đó còn chọi cả bình bông “giả”, hên là nó cũng hụt nhưng những bình bông đó vở ra và đâm thẳng vào tay trái người ấy.
Những người ở phòng bên nghe tiếng la thì lập tức chạy đến gỏ cửa, người ta nói con gái là chúa nhiều chuyện cũng có cái lí của nó. Nghe tiếng gõ cửa, cô mở cửa và la lớn :
_Các cậu mau bắt thằng biến thái này cho giám thị, nó dám vào phòng tớ kìa.
Những người đó lập tức chạy vào phòng, nhưng khi người kia ngẩn đầu lên thì cả đám đồng thanh :
_TAKAMINA?????
_Hả? – Atsuko khó hiểu *nắm chặt chiếc khăn quấn trên người từ nãy đến giờ*
Một cô gái từ trong đám đó lập tức chạy đến bên người có tên là Takamina kia :
_Cậu không sao chứ, tay cậu chảy máu kia!...Mắt…mắt…của cậu, bầm rồi kìa
_Ơn trời, tớ chưa chết – Takamina đáp
Atsuko ngớ người chẳng biết chuyện gì đang xảy ra, họ không những không giúp cô xử lí tên đó mà còn giúp tên đó băn bó, thậm chí họ đối xử với tên đó rất ân cần.
_Là cậu làm đó hả - một cô gái khác hỏi cô
_À…ờ… - Atsuko ấp úng
_Cậu gan thật đấy, dám đánh cả “hotboy” của khu vực nử sinh kia đấy, ngày mai chuyện này sẽ đồn ầm lên cho xem – cô gái đó nói nhỏ xong lại bịt miệng cười
_ Này, cậu nói gì, hắn là con trai mà, tại sao không đem hắn lên giám thị để cho họ giải quyết
_Hả? Cậu vừa nói gì? Con trai? – người đó hỏi
_Ừh, thì hắn là con trai đấy thôi – Atsuko chỉ vào Takamina
_Hahahaha, hài chết đi mất. Cậu lầm rồi, cậu ta là gái 100% đó những người hiều lầm cậu ấy là con trai như cậu thì nhiều lắm. Nên bọn tớ không có gì ngạc nhiên đâu. Ngạc nhiên là cậu phản ứng dữ dội quá thôi – cô ấy không thể nhịn cười
“Cái gì ? Hắn ta là con gái sao ? Mình sao vậy nè !!!! Bây giờ thì trai hay gái mình cũng không phân biệt được ! Ôi, ngại chết đi mất “ – Atsuko đỏ bừng mặt nghĩ thầm
Một lát sau, sau khi chăm sóc đặt biệt cho Takamina, mọi người từ từ giải tán, ai về phòng nấy. Chỉ còn hai bạn lại trong phòng . Atsuko chưa bao giờ cảm thấy ngại như bây giờ, đây là lần đầu tiên cô không biết nên bắt chuyện ra sao. Không ai nói gì, chỉ đứng – ngồi yên ở chổ mình từ nãy đến giờ. !
.Note : Vì mình thích số 225 nên mới chọn phòng như thế :d
Jun Takeshi
-signed-
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét